Google Adsense 728x90

Thầy bói nói nếu lấy nhau thì chồng sẽ chết sớm nhưng chàng trai vẫn quyết cưới và cái kết rùng rợn vào đúng ngày đứa con đầu tiên chào đời

Niềm vui có con khiến em quên đi lời thầy bói nói, 2 vợ chồng háo hức chờ con chào đời từng ngày. Nhưng rồi đến ngày em sinh thì điều khủng khiếp đã xảy ra.


(Ảnh minh họa)
    Em và chồng quen nhau từ thời còn đại học, hồi đó 2 đứa ở 2 dãy trọ gần nhà nhau. Anh học trên em 1 khóa nhưng cùng trường và cùng ngành kế toán. Sáng sáng em dậy sớm đi bộ đi học thì cũng thấy anh lẻo đẻo đi phía sau. Dần dần bọn em quen nhau và anh cũng bắt đầu tán tỉnh em từ đó.
    Chiều chiều 2 đứa rủ nhau chạy ra chùa để tập thể dục tối về đi chợ nấu ăn lúc nào rảnh thì đi hẹn hò. Tình yêu của cả 2 trôi qua khá êm đềm và hạnh phúc. Ngày anh ra trường anh phải về quê làm theo ý bố mẹ, khi đó xa nhau em nhớ anh ấy vô cùng và khóc rất nhiều. Nhưng anh luôn động viên an ủi, anh nói rằng dù thế nào anh cũng sẽ cưới em làm vợ.
    Tình yêu là thế luôn có sự hứa hẹn, nhiều lúc xa nhau em đã có khi muốn từ bỏ. Vì anh đi làm thiếu gì cô gái vây quanh, càng nghĩ em càng nhụt chí, chưa kể nhà anh và nhà em khá xa nhau. Anh lại là con 1 nên em sợ bố mẹ anh sẽ ngăn cản. Rồi cái ngày em ra trường cũng đến, hôm đó anh vào thăm rồi nắm tay em và nói:
    - Theo anh về nhà chơi đi, anh muốn giới thiệu em với bố mẹ.
    Mọi thứ vỡ òa, em tin anh nghiêm túc với mình. Thế là bọn em đưa nhau về, bố mẹ anh đều là công chức nhà cũng có điều kiện. Ông bà không ghét bỏ gì em cả chỉ có điều nhà em và nhà anh xa nhau quá nên ông bà có vẻ không thích, hơn nữa em lại chưa xin được việc.
    Thấy em buồn anh cứ động viên mãi, hôm đó về nhà em trằn trọc suy nghĩ rất nhiều. Rồi tầm 2 tháng sau anh bảo anh xin được việc cho em rồi, ở ngoài quê anh lương cũng khá ổn. Em mừng rỡ, hỏi ý kiến bố mẹ thì họ nói tôn trọng quyết định của con nên không có ý kiến gì.
    Em ra thuê trọ rồi làm ngoài này chờ anh thuyết phục bố mẹ sẽ làm đám cưới. Sau nửa năm thấy công việc em ổn định ông bà cũng xuôi xuôi. Hôm đó 2 đứa rủ nhau đi chơi rồi đi xem bói coi ngày cưới luôn. Nhưng khi đọc tuổi ngày sinh tháng đẻ xong ông thầy ngồi rất lâu rồi nói:
    - Cô cậu mà cưới nhau thì cậu này sẽ chết sớm đấy, 2 người không hợp tuổi. Cô này lại có tướng sát chồng.
    Nghe xong em bủn rủn người yêu em khi đó cũng nóng ran mặt, thấy em buồn anh ấy trấn an:
    - Không sao đâu em, thầy bói mà kiểu gì họ chẳng nói được, khuôn mặt em phúc hậu đáng yêu thế sát chồng làm sao được.
    Nghe anh ấy an ủi nhưng em biết anh ấy đang buồn nhiều lắm còn em thì vẫn run rẩy. Ai cũng nói thầy này xem đúng, càng nghĩ em càng sợ. Mấy đêm liền em chẳng ngủ nổi, em nghĩ nếu ông ấy nói là thật mà em vẫn quyết cưới thì em ích kỉ quá. Nhưng nếu chia tay thì em không sống nổi mất yêu nhau hơn 4 năm trời giờ sao đành chia tay. Em khóc lên khóc xuống rồi quyết định nhắn tin cho người yêu, bảo anh ấy dừng lại.
    1 giờ sáng anh phi xe hơn 10 cây số đến chỗ em rồi ôm em và nói:
    - Em đừng nghĩ ngợi lung tung anh yêu em, chỉ tin mình sẽ sống hạnh phúc, làm vợ anh em nhé.
    Khi đó em vỡ òa 2 đứa ôm lấy nhau khóc và rồi đám cưới cũng diễn ra. Mỗi đêm được nằm cạnh người đàn ông mình yêu em thấy lòng bình yên vô cùng dù vậy lời thấy bói vẫn văng vẳng bên tai khiến em suy nghĩ. Hôm nào 2 vợ chồng về sớm cùng nhau thì thôi, hôm nào anh ấy bận phải về muộn là em trông ngóng lắm. Chồng đi đâu xa thì cả đêm em thức trắng vì lo và vì em bị bịn hơi chồng nên khó ngủ.
    Từ ngày cưới nhau về vợ chồng em sống rất vui vẻ hạnh phúc, em không chê trách được anh ấy điều gì. Chỉ có điều mong mãi mà em vẫn chưa có con, bố mẹ chồng sốt ruột làm em cũng lo lắng vô cùng. Nhưng chồng lúc nào cũng tỏ ra lạc quan, đêm đêm anh ấy ôm em an ủi:
    - Giờ con cái khó khăn chung em đừng suy nghĩ gì nhiều rồi trước sau gì chẳng có.
    (Ảnh minh họa)
    Nhìn chồng mà em ứa nước mắt cảm thấy anh ấy quá tốt với mình. Và rồi niềm vui ấy cũng đến thật, sau 2 năm kết hôn cuối cùng em cũng có bầu. Chồng em mừng lắm chăm chút cho 2 mẹ con từng tý. Niềm vui có con khiến em quên đi lời thầy bói nói, 2 vợ chồng háo hức chờ con chào đời từng ngày.
    Nhưng rồi em bị vỡ ối trước ngày dự sinh 2 tuần, khi đó chồng lại đang đi công tác nên về muộn. Bố mẹ chồng thuê tắc xi đưa em vào viện tỉnh sinh, nghe tin vợ như thế anh ấy lao về trong đêm. Ai cũng dặn dò chồng em phải cẩn thận, em vào viện lúc 9 giờ đêm nhưng đến 5 giờ sáng mới sinh. Điều lạ lẫm nhất là chồng em vẫn chưa đến, em cứ liên tục ôm bụng rồi hỏi:
    - Chồng con đâu mẹ.
    Nghe em hỏi thì mẹ chồng chỉ khóc và nói:
    - Nó bị kẹt xe con à, đang tắc đường vì 1 công ten nơ bị hỏng giữa đường nên nó chưa về kịp, cố lên con.
    Em nghĩ chắc bà thấy em đau quá nên mới khóc. Sau mấy tiếng vật vã cuối cùng em cũng sinh xong, mẹ tròn con vuông. Ôm con vào lòng em khóc vì hạnh phúc, miệng còn nói:
    - Con giống bố quá, chắc bố sẽ hạnh phúc lắm đây.
    Nhưng đến 10 giờ trưa hôm sau không thấy chồng đâu, em gọi cho anh ấy thì thuê bao lòng em như lửa đốt. Khi này mọi người mới thú nhận chồng em mất đêm qua vì tai nạn rồi.
    Em xỉu tại chỗ, tỉnh dậy như kẻ mất hồn. Anh ấy còn chưa thấy mặt con, chồng mất em còn chưa được gặp. Nỗi đau đớn đến xé lòng khiến em gục ngã, khi đó em chỉ muốn chết. Ngồi đỡ đẫn cạnh quan tài chồng nhớ lại lời thầy bói nói em lại bủn rủn, em thấy mình chính là tội đồ đã gây ra cái chết của anh ấy. Tội lỗi đó biết bao giờ em mới trả hết được đây. Đã 3 năm kể từ ngày chồng mất nhưng nỗi đau chưa 1 lần nguôi ngoai trong em, em vẫn nhớ chồng mỗi giây mỗi phút. Ôm con trong tay em thương nó vô hạn, giá như thời gian quay lại em đã không cưới anh ấy biết đâu như thế giờ anh ấy vẫn còn sống… Càng nghĩ em càng thấy đau đớn quá… Có phải chính em đã gây ra cái chết cho anh ấy không mọi người, là lỗi của em phải không??

    Tag : TÂM SỰ
    Back To Top